[Day 628] When breath becomes air

For a long time, I’ve been struggling with the idea of getting old. I know that I’d one day die. I know that every living, breathing moment is a step closer to death. The weight of an inevitable demise occasionally throws me into an existential crisis. If everything will become meaningless in the end, why should I even try? Will I ever be able to make a dent in the universe, or will I just pass away like a drop of dew in the morning sun?

That is until I read Paul Kalanithi’s book and it brought me an unprecedented calmness. He was there, and you know what, it wasn’t that terrifying. Like his wife wrote in the epilogue, not only did he describe the terrain but also traversed it bravely. Through his journey, it dawned on me that death is not an enemy that I need to fight or to avoid. It’s a fact, a part of life, and there’s no reason why I shouldn’t live it the way I live other parts of my life. In his footstep, I hope to be able to find the meaning of my own life, to be the best possible version of myself, and to face my inevitable demise.

While reading the book, I had to put it down many times to think. It took dying for Paul to write. It will take me a lifetime to learn from it.

A while ago, while pondering about death, I wrote a poem that I entitled “If I die young”. It doesn’t even say half of what I want to say now — I was still a kid when I wrote it. But I still sympathize with the spirit. I want to put it here for bookkeeping. One day, it might be useful.

Đừng khóc. Em không muốn phải nhìn thấy những người em yêu thương khóc. Hãy mỉm cười và nói với em rằng đã là một cô gái tốt.

Đừng chơi nhạc đưa đám. Em không muốn những âm thanh cuối cùng em nghe ở thế gian này lại là những thứ buồn bã. Hãy chơi cho em những bản nhạc em yêu thích.

Đừng chôn em. Thân xác em đầy sức sống thế này lại bị huỷ hoại trong một hộp kín ở dưới lòng đất sao? Hãy đốt em lên, và để em hoà vào trong gió, dập dình cùng sóng ngoài biển khơi.

Em muốn ôm mẹ một cái thật chặt trước khi chết. Nếu em không thể, hãy nói với mẹ em rằng em rất yêu mẹ, em muốn ôm mẹ mãi thôi. Nhưng mong ước là vô hạn, đời người là hữu hạn. Mẹ sinh ra con từ hư vô, thì hãy trả con về cho hư vô. Hợp tan cuộc sống cho ta ở gần nhau được một cuộc đời, và con đã yêu mẹ trọn một đời đó.

Em muốn người đàn ông em yêu cầm tay em và nói với em rằng anh sẽ yêu em mãi mãi. Hứa hẹn là vô nghĩa, nhưng anh chẳng thể nói dối làm em vui sao? Dù sao thì khi mắt em nhắm và tim em ngừng đập, mãi mãi hay hiện tại đâu còn ý nghĩa gì nữa? Anh có nghe được em nói không, em cũng yêu anh mãi mãi …

Em xin mọi người đừng đánh giá cuộc đời của em đã làm được gì và đã mất gì. Cuộc đời của em chẳng lẽ chỉ đáng mấy gạch đầu dòng đó sao? Những thứ quan trọng là những thứ không thể cân đo đong đếm. Những thứ vô giá là những thứ không thể gọi tên. Mấy chục năm là ngắn ngủi, nhưng đủ để em chia sẻ nó với những người mà em yêu quý.

Liệu có phải là bạc bẽo nếu em xin mọi người hãy quên em đi?

Liệu có phải là độc ác nếu em xin mọi người hãy nhớ về em?

 

 

Advertisements
[Day 628] When breath becomes air

One thought on “[Day 628] When breath becomes air

  1. Hoàng Lê says:

    Very emotional, very touching. Đôi khi mình cũng nghĩ về cuộc sống và cái chết, nghĩ về những thành tựu đạt được trong cuộc đời, sự viển vông, danh vọng. Những gì giá trị nhất trong cuộc đời có đôi lúc lại là tình cảm nhưng đôi khi sự thiếu thốn về những thứ khác làm cho giá trị tình cảm bị quên lãng. Sáng thứ 2 đọc bài này mà thấy hỗn độn, xốn xang và cũng thấy bình yên chút it.

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s